Tôi cũng chẳng phải bia đỡ đạn độc ác

Chương 4

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Vào ngày sinh nhật của dì Hạ — mẹ của Hạ Đình, tôi biết điều không đòi đi cùng nữa, chỉ bảo trợ lý gửi quà đến.

Bình luận thảo luận rất rôm rả:

【Đến rồi đến rồi, chính là ngày sinh nhật mẹ Hạ, công chính sẽ bị thụ bảo thu hút sâu sắc.】

【Nhà thụ bảo và nhà mẹ Hạ là hàng xóm, cậu ấy cố tình qua chúc mừng sinh nhật mẹ Hạ đấy!】

Càng xem càng phiền, tôi nhắm mắt lại. Khi Hạ Đình gọi đến, tôi vừa mới chợp mắt. Anh hỏi qua điện thoại: "Chiều nay em bận gì không?"

Tôi nén cơn giận vì bị đánh thức, đáp: "Ừ."

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, cuối cùng nói: "Được rồi."

Đến chiều, tôi vẫn không nhịn được mà lái xe đến khu nhà dì Hạ.

Sáu giờ tối, tôi thấy Hạ Đình và Lâm Phong cùng nhau đi vào cổng khu nhà. Đúng như bình luận đã nói, trên tay Lâm Phong xách một chiếc bánh sinh nhật.

Nhìn bóng lưng họ, tôi thấy n.g.ự.c mình thắt lại, thở không thông. Tôi không hiểu nổi. Bản thiếu gia đây sao lại thành bia đỡ đạn độc ác chứ?

Ngoài việc lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để ép Hạ Đình ở bên mình ra, tôi đâu có làm chuyện gì xấu xa đại ác đâu. Chỉ là hơi bá đạo một chút, tính tình hơi tệ một chút thôi mà.

Nhưng Hạ Đình chưa từng biểu hiện bất cứ sự bất mãn nào.

Chẳng lẽ sự dịu dàng và kiên nhẫn thường ngày của anh đều là giả vờ? Anh vẫn luôn nhẫn nhục chịu đựng, đợi đến lúc nhà tôi phá sản sẽ quay lại báo thù?

Nếu tôi chủ động đề nghị chia tay, thả anh đi, liệu sau này anh có nương tay mà không bỏ đá xuống giếng, cướp dự án của nhà tôi không?

 

back top