Viên ngọc quý Thịnh Kỳ

Chương 15

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng bao.

Gương mặt ôn nhuận như ngọc của anh trai đen như đ.í.t nồi: "Thịnh Kỳ, giải thích một chút đi?"

Tôi: "Anh, em hai mươi bốn tuổi rồi, yêu đương là chuyện bình thường mà?"

Anh trai không nhìn tôi, dù diện mạo anh ta có vẻ hiền hòa thư sinh nhưng đáy mắt lại trầm lắng sự lạnh lùng nhạy bén của người ở vị trí cao và cái nhìn độc địa chuẩn xác.

Ánh mắt anh ta như tia X quét qua người Thích Hanh, như muốn nhìn thấu tâm can đối phương. Một lúc sau, anh trai lạnh lùng thốt ra một câu: "Cậu, rất nguy hiểm."

Thích Hanh vẫn trưng ra bộ mặt ngoan ngoãn vô tội: "Anh trai nói gì thế ạ, em không hiểu."

Tôi: "..." Anh trai: "..."

Quý Phất Thời kéo kéo ống tay áo anh trai tôi: "Thịnh tổng, có phải anh nhầm rồi không? Cậu ấy chỉ là một đứa trẻ thôi mà, trông còn nhỏ hơn cả em nữa, nguy hiểm gì cơ chứ?"

Anh trai: "..."

Anh trai mặt không cảm xúc quay sang nhìn cậu ta: "Cậu cũng là một đứa trẻ vừa tròn hai mươi, tại sao lại đến cái nơi cá rồng hỗn tạp này làm phục vụ? Hơn nữa, chẳng phải cậu đang thực tập tại tập đoàn sao?!"

Quý Phất Thời: "Thịnh tổng, bây giờ là cuối tuần, không phải giờ làm việc."

Cậu ta thở dài: "Không phải ai cũng giàu có như anh đâu, em nghèo rớt mồng tơi, em phải kiếm tiền."

Anh trai: "... Mặc dù vậy, lương thực tập một tháng của cậu cũng được 5000 tệ chứ? Không đủ trang trải sinh hoạt của một sinh viên sao? Còn phải đến bar làm thêm?"

Quý Phất Thời: "Em có mẹ bị bệnh, bố già yếu, và em gái đang đi học."

Anh trai: "..." Tôi: "..."

Cái hoàn cảnh "địa ngục" của Vai chính thụ trong tiểu thuyết đúng là vĩnh viễn không đổi. Tôi có chút khâm phục khả năng quản lý thời gian của cậu ta rồi đấy.

Vừa đi học, vừa thực tập, vừa làm thêm, lại còn tranh thủ cứu giúp tôi nữa, trong cốt truyện gốc sau này cậu ta còn phải xoay xở giữa mấy anh công.

Đỉnh thật sự. Nhìn lại tôi xem. Chỉ riêng một mình Thích Hanh thôi mà tôi đã không đỡ nổi rồi.

Anh trai cứng họng. Nhưng hiện tại anh ta vẫn chưa có tư cách để nói ra câu "Tôi nuôi cậu".

Lần trước ở bệnh viện, Quý Phất Thời nói không kỳ thị đồng tính nhưng hành vi nam - nam có hại cho cơ thể.

Từ đó suy ra hiện tại cậu ta là "trai thẳng" chính hiệu, chắc chắn hoàn toàn không có cảm giác gì với ông sếp nam này.

...

Anh trai nổi giận, ném ra một tấm thẻ đen, nói với Thích Hanh: "Ba mươi triệu tệ, rời xa em trai tôi ra!"

Thích Hanh chẳng thèm nhìn tấm thẻ đen lấy một cái, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng nói một câu: "Tôi có thể giúp anh kết nối với Thôi lão."

Sắc mặt anh trai khẽ biến đổi, đôi mắt đen trầm xuống, nhìn Thích Hanh bằng ánh mắt khác.

Thích Hanh điềm nhiên tự tại, nụ cười đầy ẩn ý: "Điều kiện là, anh không được phép can thiệp vào chuyện của tôi và Kỳ ca."

"Anh đồng ý chứ?"

...

 

back top