Ta đã phụ bạc Thái tử Long tộc

Chương 7

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Ta nằm trong cung điện, nhìn đồ trang trí màu đỏ xung quanh, nhận ra đây là cách bài trí của tân phòng.

Người mà Oanh Dực định kết hôn là công chúa Tây Hải, cả hai đều là rồng, không giống ta, hoàn toàn không xứng với hắn.

Hành vi này của Oanh Dực là bất trung, tất cả yêu quái đều sẽ khinh bỉ.

Ta đã nhìn lầm người rồi, ta căn bản không nên thích hắn.

Hắn tìm ta, chính là kiểu "ăn trong nồi ngồi trong chõ".

Ta quyết định vạch trần hắn.

Đêm đó, ta đang phẫn nộ tính toán đại kế phục thù, đột nhiên bên chân dính lấy một tiểu thiếu niên trắng trẻo mập mạp.

Trông chừng mới ba tuổi, đang ôm chân ta gọi "mẫu thân".

Ta trợn tròn mắt, nhìn khuôn mặt không giống Oanh Dực một chút nào này, trong lòng nảy ra một khả năng đáng sợ: "Cha ngươi là ai?"

Tiểu hài tử ngoan ngoãn đáp: "Oanh Dực là cha."

Mẹ kiếp!

Oanh Dực cái tên tra nam này, không chỉ có hôn ước, mà sau lưng ta còn có con rồi.

Ta nghiến răng nghiến lợi: "Mẫu thân ngươi là ai?"

Không dám nghĩ tới, Oanh Dực mang ta về đây, vậy mẫu thân của hài tử này đã đi đâu rồi.

Liệu có phải cũng là một tiểu yêu đáng thương bị Oanh Dực lừa thân lừa tình giống ta không.

Lòng vừa chua vừa đắng, lần này ta thực sự quyết định chia tay Oanh Dực, đời này kiếp này sẽ không tha thứ cho hắn.

Lúc này, tiểu hài tử nắm tay ta, nũng nịu gọi: "Người chính là mẫu thân."

Hắn chắc chắn là nhận nhầm rồi, ta làm gì có đứa con lớn thế này, vả lại ta căn bản không thể sinh nở.

Ta đang định phản bác hắn, bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó, ta nắm lấy tay tiểu hài tử: "Ngươi có phải là quả trứng gà đó không?"

Tiểu hài tử gật đầu, còn trả lời ta: "Tên của con là Oanh Du."

Tên gì mà dở tệ thế này?

Không đúng, trọng điểm không phải cái đó, thời buổi này ngay cả gà cũng có thể thành tinh sao?

Quả nhiên Long tộc được trời ưu ái, ngay cả gà con cũng có thể một bước thành tinh, thật khiến người ta đỏ mắt.

Nghĩ lại khi xưa ta phải tu luyện cả trăm năm mới hóa được hình người.

Ta còn định hỏi thêm, thì đại môn cung điện bị đẩy ra, Oanh Dực từ ngoài bước vào.

Hắn nói vài câu đuổi Oanh Du đi, còn ta thì ở lại chỗ cũ, nhìn Oanh Dực chậm rãi tiến về phía mình.

Ta ngẩng cao đầu, muốn giảng đạo lý với hắn, ví dụ như hắn đã có hôn ước thì không thể ở bên ta nữa.

Nhưng ta chưa kịp mở miệng, đã thấy Oanh Dực cởi bỏ một lớp ngoại bào.

Rồi ngay lúc hắn định tiếp tục cởi, ta nhạy bén nhận ra có điều không ổn.

Ta vội vàng che lấy m.ô.n.g mình.

Nhưng cảm thấy không an toàn, ta lập tức hóa về nguyên hình.

Nguyên hình của ta là một con hồ ly trắng mập mạp, ngày trước còn bị người ta nhầm là chó vì ta quá béo.

Ta hạ thấp người, cuộn tròn thành một cục, bảo vệ chặt chẽ cái m.ô.n.g của mình.

Ta đã là hồ ly rồi, hắn chắc không thể xuống tay với ta nữa chứ.

Oanh Dực bế thốc ta từ trên giường lên, ta mở to đôi mắt hồ ly tròn xoe đối diện với hắn, ánh mắt viết đầy vẻ khiêu khích.

Nào ngờ đối với Oanh Dực, đây lại là một sự ban thưởng.

Hắn đưa lòng bàn tay ra, hôn lấy hôn để bộ dạng hồ ly của ta, ta muốn vùng vẫy nhưng chạy không thoát.

Hồ ly chúng ta cũng biết rụng lông, mỗi lần hắn "vò" một cái, lông trắng của ta lại bay tán loạn trong không trung, khiến ta bi phẫn vô cùng.

Nhưng không thể không nói, thủ pháp của Oanh Dực rất tốt, ta suýt chút nữa không nhịn được mà lật bụng cho hắn vuốt.

Cho đến khi tay hắn từ bụng trượt xuống dưới, vén đuôi ta lên.

Thấy ánh mắt Oanh Dực không đúng, ta chấn kinh trợn mắt: "Nhân thú là không được đâu nha!"

Oanh Dực suy nghĩ giây lát, hóa thành long thân.

Giờ ta đã biết tại sao cung điện của Oanh Dực lại lớn như vậy, vì lớn thế này mới miễn cưỡng chứa nổi hắn.

Ta trong hình dáng hồ ly đứng trước mặt hắn căn bản chỉ nhỏ như một hạt gạo.

Ta nằm phủ phục bên chân Oanh Dực, so sánh sự khác biệt về kích cỡ giữa ta và hắn, cả con hồ ly của ta còn chưa lớn bằng một cái móng vuốt của hắn.

Sẽ c.h.ế.t người mất?

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, ta vội vàng đưa tay cào Oanh Dực hai cái, yếu ớt gọi: "Cách biệt giống loài, không được đâu."

Nói xong, ta vội cào tay hắn: "Ta vẫn thấy dáng vẻ nhân hình của ngươi soái khí hơn."

Oanh Dực lạnh lùng liếc ta một cái, khắc sau, trước mặt ta xuất hiện một nam nhân hoàn toàn trần trụi.

Long hình của Oanh Dực quá lớn, y phục trên người sớm đã bị làm rách hết, hắn ném cho ta một ánh mắt đầy ẩn ý, ta cũng đành cam chịu hóa thành nhân hình.

Một trận "mưa dầm thấm lâu" là không tránh khỏi, huống hồ ta cũng đang trần truồng, Oanh Dực mà không tiến tới, ta còn phải hoài nghi hắn có vấn đề.

 

back top