Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj
Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!
Vào mùa xuân năm thứ hai sau khi thành thân, Tạ Hi bỗng cảm thấy cơ thể mệt mỏi rã rời, ăn gì cũng không ngon miệng, lại còn thường xuyên buồn ngủ.
Hồ Xuân Di nhìn dáng vẻ của cậu, cười bảo e là đã có tin hỷ rồi. Lục Hành vội vàng mời lang trung đến bắt mạch. Sau khi xem mạch xong, lang trung cười chắp tay chúc mừng:
"Chúc mừng Lục công tử, phu lang nhà ngài đã có thai rồi, được gần hai tháng."
Lục Hành nghe xong cả người cứng đờ, đôi mắt trợn tròn vì kinh ngạc. Phải hồi lâu sau anh mới phản ứng lại được, một phen nắm chặt lấy tay lang trung, giọng nói run rẩy không thôi:
"Thật... thật sao? Ngài không khám nhầm chứ?"
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, anh đột ngột xoay người, cẩn thận nâng lấy Tạ Hi, động tác nhẹ nhàng như sợ chạm mạnh sẽ làm vỡ búp bê sứ. Niềm vui sướng trong mắt anh gần như trào ra, đến mức vành mắt cũng đỏ hoe:
"Hi Nhi, chúng ta có con rồi!"
Anh kích động đến mức nói năng lộn xộn, bế Tạ Hi xoay nửa vòng rồi chợt nhớ ra mà vội vàng dừng lại vì sợ làm cậu chóng mặt.
Anh quỳ sụp xuống trước mặt cậu, nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng vẫn còn bằng phẳng, giọng nói dịu dàng như rót mật:
"Bảo bảo, ta là cha đây. Con phải ngoan ngoãn nhé, đừng làm khổ cha nhỏ của con."
Tạ Hi nhìn dáng vẻ ấy của anh, lòng vừa ấm áp vừa ngọt ngào, cậu đưa tay xoa tóc anh, mỉm cười gật đầu.
Kể từ đó, Lục Hành hoàn toàn biến thành một kẻ "cuồng vợ". Dù có đi săn anh cũng không dám đi xa, mỗi ngày trời chưa sáng đã dậy, và thường thì khi Tạ Hi ngủ trưa dậy đã thấy anh trở về.
Lục Hành còn thuê một đầu bếp riêng, mỗi ngày đổi món liên tục để tẩm bổ cho Tạ Hi. Việc ở cửa hàng anh giao toàn quyền cho Hồ Xuân Di và gã sai vặt, còn mình thì tấc bước không rời canh chừng Tạ Hi.
Mỗi khi Tạ Hi muốn đến Hi Cẩm Phường xem xét, anh lại dìu cậu đi từng bước chậm rãi, miệng không ngừng lẩm bẩm:
"Chậm một chút, cẩn thận bậc thang, mệt thì cứ dựa vào người ta."
Tạ Hi bị anh làm cho dở khóc dở cười.
Đêm đến khi ngủ, anh luôn để Tạ Hi tựa vào lòng mình, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng cậu, cảm nhận hơi thở của sinh linh nhỏ bé đang dần lớn lên, đến hơi thở anh cũng thả nhẹ vì sợ làm phiền đến con.
…
Cuối xuân năm ấy, Lâm Bảo Nhi định ngày thành hôn. Đối phương là người ôn hòa lễ độ, đối xử với cậu ấy cực kỳ tốt.
Ngày xuất giá, Tạ Hi vác chiếc bụng hơi nhô cao đi đưa tiễn. Nhìn Lâm Bảo Nhi trong bộ áo cưới đỏ rực với ánh mắt ngập tràn hạnh phúc, cậu cũng thấy vui lây cho bạn mình.
Lâm Bảo Nhi nắm tay cậu, vành mắt đỏ hoe: "Hi Nhi, cậu phải giữ gìn sức khỏe nhé. Mình sẽ thường xuyên về thăm cậu và bảo bảo."
Tạ Hi mỉm cười đồng ý. Nhìn theo đoàn rước dâu đi xa, Lục Hành từ phía sau ôm lấy cậu, khẽ nói:
"Chúng ta cũng sẽ mãi mãi hạnh phúc như thế."
Đến tháng thứ năm của thai kỳ, khi lang trung đến khám lại, ông cười báo rằng Tạ Hi mang thai đôi.
Lục Hành vui mừng khôn xiết, lập tức đặt nhũ danh cho hai đứa trẻ là An An và Khang Khang, mong chúng bình an khỏe mạnh. Nhưng niềm vui này lại khơi dậy lòng tham của Lục mẫu.
Biết là thai đôi, ý định vốn bị đè nén bấy lâu trong lòng Lục mẫu lại trỗi dậy. Ngay ngày hôm sau bà đã tìm đến Tạ Hi, vừa vào cửa đã nắm c.h.ặ.t t.a.y cậu, giọng điệu đầy vẻ khẩn cầu:
"Tạ Hi, con xem con mang thai tận hai đứa. Văn Nhi đi sớm, bên cạnh không có người nối dõi tông đường, hay là con để một đứa trẻ mang danh nghĩa của nó, coi như để lại cho Văn Nhi chút m.á.u mủ hậu nhân, ta c.h.ế.t cũng được nhắm mắt."
Sắc mặt Tạ Hi nháy mắt trắng bệch, cậu siết chặt góc áo, kiên quyết lắc đầu:
"Nương, không được. An An và Khang Khang là con của con và Lục Hành, con không thể để chúng mang danh nghĩa của đại ca được."
Thấy bị từ chối, sắc mặt Lục mẫu lập tức trầm xuống, giọng bà trở nên sắc lẹm:
"Sao con lại nhẫn tâm như thế? Văn Nhi cũng từng là phu quân của con, bảo con để lại cho nó một mụn con chỉ là trên danh nghĩa thôi, có mất mát gì của con đâu!"
Nói rồi bà ta định lao tới kéo cánh tay Tạ Hi. Sau một hồi giằng co không được, Lục mẫu tức tối đến mức định xô đẩy cậu.
Tạ Hi sợ hãi lùi lại phía sau. May mắn là hai nha hoàn Hinh Nhi và Hạnh Nhi lanh mắt lẹ tay, một người lập tức lao lên chắn phía trước bảo vệ Tạ Hi, người còn lại bước nhanh tới giữ chặt Lục mẫu, gấp giọng:
"Lão phu nhân, ngài đừng kích động! Phu nhân đang mang thai, không chịu nổi va chạm đâu!"
Dù bị giữ lại, Lục mẫu vẫn không chịu thôi, miệng không ngừng chửi bới. Vừa lúc đó Lục Hành trở về, vừa vào cửa đã nghe thấy những lời này.
Sắc mặt anh xanh mét, sải bước tới che chở Tạ Hi vào lòng, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lục mẫu:
"Nương, người làm loạn đủ chưa! Hi Nhi đang mang thai con của con, bà dám động vào đệ ấy một cái xem!"
"Ta chỉ muốn để lại hậu nhân cho Văn Nhi, ta có gì sai?" Lục mẫu khóc lóc gào lên: "Nó là huynh ruột của con, sao con lại nhẫn tâm như thế?"
Giọng Lục Hành đanh thép: "Hi Nhi là phu lang của con, hài tử là của con, ai cũng đừng hòng đụng vào. Nếu bà còn dám đến đây làm loạn, còn dám nhắc lại chuyện nối dõi cho đại ca, con sẽ đoạn tuyệt quan hệ với Lục gia, từ nay về sau không bao giờ bước chân vào cửa nhà đó nữa!"
Lời nói nặng tựa nghìn cân khiến Lục mẫu ngây người tại chỗ, khóc càng dữ dội hơn. Lục phụ cũng vừa tới nơi, nhìn cảnh hỗn loạn này mà thở dài não nề, rồi kéo Lục mẫu đi.
"Hành nhi, mẹ con già rồi nên lú lẫn. Sau này chúng ta sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện này nữa, cũng không quản chuyện của các con. Các con cứ sống tốt cuộc đời của mình đi."
Nói xong, ông lôi Lục mẫu vẫn đang khóc mếu rời khỏi.
Lục Hành cúi đầu nhìn Tạ Hi đang tái mét mặt vì sợ, xót xa vô cùng. Anh nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an cậu bằng giọng ôn nhu.
"Đừng sợ, có ta ở đây, không ai bắt nạt được đệ và con cả. Sau này họ có đến nữa, ta sẽ trực tiếp đuổi đi."
Tạ Hi dựa vào lòng anh gật đầu, nỗi bất an dần tan biến.
…
Đến tháng thứ bảy, cơ thể Tạ Hi càng thêm nặng nề, bụng nhô cao khiến cậu đi đứng đều phải chống tay vào eo.
Cơ thể cậu cũng âm thầm có những thay đổi: lồng n.g.ự.c trở nên đầy đặn hơn trước, đường cong tròn trịa làm lớp áo căng lên. Ban đêm thỉnh thoảng còn có chút sữa nhạt rỉ ra, khiến cả người cậu tỏa ra một mùi sữa thơm dìu dịu.
Lục Hành mỗi đêm ôm cậu ngủ, chóp mũi luôn quanh quẩn mùi sữa ấy, cảm nhận thân thể mềm mại ấm áp trong lòng, anh vừa thấy hạnh phúc lại vừa thấy khổ sở vì phải kìm nén.
Anh không dám đụng chạm mạnh vào Tạ Hi vì sợ ảnh hưởng đến con, chỉ có thể ôm chặt cậu, nhẫn nhịn đến mức cả người căng cứng.
Tạ Hi nhìn dáng vẻ ấy của anh thì vừa thẹn vừa thương. Nhân lúc Lục Hành đi săn, cậu trén lút sai gã sai vặt ra trấn mua vài cuốn "xuân cung đồ" về giấu dưới gối, định thầm nghiên cứu xem có cách nào giúp Lục Hành giải tỏa đôi chút không.
Đêm hôm đó, sau khi Lục Hành xoa chân cho cậu xong, trong lúc thu dọn giường chiếu đã vô tình lật ra cuốn xuân cung đồ dưới gối.
Nhìn những hình ảnh trần trụi trên đó, rồi lại nhìn gương mặt đỏ như quả táo chín của Tạ Hi, anh không nhịn được mà bật cười khẽ.
Tạ Hi xấu hổ đến mức muốn chui tọt vào trong chăn, nước mắt chực trào ra, cậu nắm chặt góc áo Lục Hành, lí nhí:
"Đệ... đệ chỉ là xem một chút thôi..."
Lục Hành cúi người, hôn đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cậu, giọng nói khàn khàn:
"Hi Nhi ngốc, muốn xem thì cứ nói với ta, chúng ta cùng nhau nghiên cứu."
Nói rồi anh cầm lấy cuốn xuân cung đồ, kề đầu sát cạnh Tạ Hi cùng nhau xem, thỉnh thoảng còn ghé tai cậu thì thầm vài câu trêu chọc, khiến Tạ Hi đỏ chín mặt mày, cả người nóng bừng như phát sốt.
Lục Hành nể tình cậu đang mang thai nên không dám làm càn quá mức, nhưng cũng không nhịn được mà chiếm chút tiện nghi: hôn lên mắt, cắn nhẹ vành tai, rồi lại nhẹ nhàng mơn trớn sống lưng, khiến Tạ Hi mềm nhũn trong lòng anh, chỉ biết phát ra những tiếng rầm rì khe khẽ.
Đến tháng thứ chín, thân hình Tạ Hi càng thêm nặng nề, ngay cả việc trở mình cũng phải nhờ Lục Hành hỗ trợ.
Lục Hành đã sớm mời hai v.ú nuôi giàu kinh nghiệm và Trương bà tử chuyên chăm sóc sản phụ về nhà. Đồ đạc chuẩn bị cho kỳ sinh nở và đồ dùng cho trẻ sơ sinh chất đầy một phòng, chỉ chờ ngày những đứa trẻ chào đời.
Cuối cùng, vào một buổi sáng mùa thu mưa bay lất phất, Tạ Hi bắt đầu chuyển dạ.
Những cơn đau từng đợt ập đến khiến trán cậu vã mồ hôi lạnh, cậu nắm chặt lấy tay Lục Hành không buông, móng tay ghim sâu vào da thịt anh.
Lục Hành xót xa đến đỏ hoe mắt, anh siết c.h.ặ.t t.a.y cậu, không ngừng an ủi bên tai:
"Hi Nhi, đừng sợ, có ta ở đây rồi, sẽ nhanh thôi, ta luôn ở bên đệ."
Phòng sinh bận rộn như nêm cối, bà đỡ và nha hoàn mỗi người một việc. Lục Hành vì quá lo lắng đ.â.m ra làm vướng chân vướng tay nên bị đuổi ra ngoài.
Anh đứng ngồi không yên, mỗi khi nghe tiếng Tạ Hi đau đớn kêu lên, tim anh như bị ai bóp nghẹt, hận không thể gánh chịu nỗi khổ này thay cậu.
Không biết bao lâu trôi qua, trong phòng sinh bỗng vang lên một tiếng khóc chào đời lanh lảnh, ngay sau đó là tiếng khóc thứ hai. Bà đỡ tươi cười bước ra:
"Chúc mừng Lục công tử! Là một cặp song thai, một tiểu công tử và một tiểu ca nhi, mẹ tròn con vuông!"
Lục Hành nháy mắt đỏ hoe mắt, anh lảo đảo bước vào phòng sinh.
Thấy Tạ Hi người đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn cố mở mắt nhìn mình, lòng anh đan xen giữa xót xa và vui sướng tột độ. Anh bước nhanh đến bên giường, nắm chặt lấy tay cậu, giọng khàn đặc:
"Hi Nhi, vất vả cho đệ rồi, cảm ơn đệ."
Tạ Hi nhìn anh, mỉm cười yếu ớt, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài nơi khóe mắt.
Hai đứa nhỏ được v.ú nuôi bế lại gần, bé xíu như hai cục bột, gương mặt hồng hào xinh xắn. Bé trai có nét mặt cứng cỏi, khôi ngô giống Lục Hành, còn bé ca nhi thì mang nét ôn hòa, thanh tú giống Tạ Hi.
Lục Hành cẩn thận chạm vào bàn tay nhỏ xíu của con, cảm nhận hơi ấm truyền đến mà lòng mềm nhũn.
…
Những ngày tháng sau đó, căn nhà trở nên náo nhiệt lạ thường. Trong khi v.ú nuôi và bà tử chăm sóc An An và Khang Khang, Lục Hành vẫn túc trực bên cạnh Tạ Hi, tự tay lo liệu mọi việc trong kỳ ở cữ: từ sắc thuốc, nấu canh đến lau người, đút cơm.
Hi Cẩm Phường làm ăn ngày càng phát đạt, tiệm tạp hóa cũng đi vào quỹ đạo. Lục phụ Lục mẫu tuy không còn thường xuyên ghé qua nhưng vẫn định kỳ sai người hầu gửi đồ ăn thức uống tới, mối quan hệ giữa hai bên coi như đã hòa hoãn phần nào.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt An An và Khang Khang đã lên ba tuổi. Hai nhóc tì kháu khỉnh, khỏe mạnh, cả ngày chạy nhảy đuổi theo Đại Hắc quanh sân, líu lo như hai chú chim sẻ nhỏ.
Vào một ngày xuân năm ấy, Tạ Hi lại cảm thấy cơ thể mệt mỏi, sáng sớm dậy thường thấy buồn nôn. Lang trung đến bắt mạch, hóa ra lại mang thai lần nữa.
Nhưng lần mang thai này Tạ Hi nghén rất nặng, ăn gì nôn nấy, ngay cả uống nước cũng không giữ được, người gầy sọp đi hẳn, sắc mặt xanh xao.
Lục Hành lo lắng cuống cuồng, chạy vẩy khắp nơi hỏi thăm các lang trung và những người có kinh nghiệm.
Anh mua đủ loại đồ ăn vặt chua ngọt: xí muội, mơ khô, mận dẻo... bày đầy một bàn nhưng Tạ Hi cứ ăn vào là lại nôn ra.
Anh đành đích thân đi mời một đầu bếp giỏi nấu món cho người mang thai, đổi thực đơn liên tục với những món thanh đạm, dễ ăn.
Mỗi ngày anh đều tự tay xoa bóp bắp chân, ngâm chân bằng nước ấm và xoa lưng trấn an cậu trước khi ngủ.
Nhìn Tạ Hi khổ sở, Lục Hành xót xa ôm lấy cậu, mắt đỏ hoe:
"Hi Nhi, sau này không sinh nữa, nhất định không sinh nữa, ta không nỡ để đệ chịu khổ thế này."
Tạ Hi dựa vào lòng anh, nhẹ nhàng lắc đầu cười nói:
"Không sao đâu, sinh xong là sẽ ổn thôi mà. Đệ cũng muốn sinh thêm một đứa em trai cho An An và Khang Khang nữa." (Ở thế giới này, ca nhi chỉ có thể sinh con trai hoặc ca nhi).
…
Tiết trời giữa hạ, giàn nho trong sân lá xanh mơn mởn che bóng mát rượi. An An và Khang Khang cầm vợt nhỏ đuổi theo bướm khắp sân, tiếng cười trong trẻo vang vọng.
Tạ Hi ngồi trên chiếc ghế mây dưới giàn nho, vác chiếc bụng đã hơi nhô lên, tay cầm một quả vải đang định cho vào miệng.
Lục Hành từ trong nhà bước ra, vừa thấy cảnh đó đã vội sải bước tới, nhẹ nhàng đoạt lấy quả vải trên tay cậu, vừa bất lực vừa cưng chiều:
"Lang trung nói vải có tính nóng, đệ đang mang thai không được ăn nhiều. Hôm nay đã ăn tám quả rồi, ăn nữa là đau bụng đấy."
Tạ Hi bĩu môi, kéo kéo ống tay áo anh nũng nịu: "Cho đệ ăn thêm một quả nữa thôi, đúng một quả thôi có được không?"
Nói rồi cậu còn chớp chớp mắt đầy mong chờ.
Lục Hành nhìn dáng vẻ ấy thì lòng mềm nhũn, anh bóc sẵn một quả vải đưa tận miệng cậu:
"Chỉ được nốt quả này thôi nhé, ăn xong là không được đòi nữa đâu đấy."
Tạ Hi lập tức tươi cười, há miệng ăn gọn, vị ngọt lịm tan ra trên đầu lưỡi khiến cậu thỏa mãn nheo mắt lại.
Lục Hành nhìn cậu đầy sủng ái, đưa tay lau đi chút nước vải vương nơi khóe miệng rồi mang số vải còn lại đi cất.
Dưới giàn nho, ánh nắng xuyên qua kẽ lá để lại những vệt sáng loang lổ. Hai đứa nhỏ đùa nghịch cách đó không xa, Đại Hắc nằm một bên vẫy đuôi tận hưởng.
Tạ Hi dựa vào lòng Lục Hành nhấm nháp vị ngọt của vải, đứa nhỏ trong bụng khẽ cựa quậy. Mọi thứ thật bình yên và tốt đẹp.
Năm tháng trôi đi, sớm tối bên nhau. Có người thương cạnh bên, có con thơ quấn quýt, đó chính là niềm hạnh phúc viên mãn nhất trần đời.
*Hết*
