Pháo hôi giả thiếu gia bỏ nhà ra đi và cái kết 'vả mặt' cực thơm

Chương 5

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Để chúng tôi có thể chăm sóc lẫn nhau, bố mẹ đặc biệt cho Hạ Lẫm chuyển vào cùng lớp với tôi. Với tư cách là em trai, đương nhiên tôi phải chăm sóc Hạ Lẫm thật tốt.

Trên đường cùng ngồi xe đến trường, tôi như làm ảo thuật móc từ trong cặp sách ra một phần bữa sáng đưa cho Hạ Lẫm.

"Anh, bữa sáng em chuẩn bị sẵn cho anh rồi nè."

Hôm nay Hạ Lẫm xuống lầu hơi muộn, anh ấy chắc chắn không kịp ăn sáng. Hạ Lẫm vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, cứ như thể trong bữa sáng đó tôi đã hạ độc vậy.

"Giang Ngọc, tôi nói rồi, cậu không cần diễn với tôi. Tôi còn hiểu rõ cậu là loại người nào hơn cả chính cậu đấy."

"Dạ, em biết rồi."

Không nghe, không nghe, vịt nghe sấm. Một người tốt như tôi, đợi đến khi ở bên nhau lâu ngày, chắc chắn Hạ Lẫm cũng sẽ thích tôi thôi.

Vào lớp, các bạn học đều tò mò nhìn Hạ Lẫm. Anh cao ráo, dáng người ưu tú, ngoại hình lại quá đỗi xuất chúng, khiến một vòng xung quanh đều phải trầm trồ. Tôi tự hào đứng cạnh anh: "Đây là anh trai tớ, Hạ Lẫm."

Lâm Dịch quen tay bước tới khoác lấy cánh tay tôi. Cậu ấy là người bạn thân nhất từ nhỏ đến lớn của tôi, cũng là người ngồi bàn trên.

"Oa, Giang Ngọc cậu giấu kỹ thật đấy, có anh trai đẹp trai thế này mà không nói sớm."

Cậu ấy lại ghé sát tai tôi nói nhỏ: "Đẹp trai quá đi mất, sau này tớ có thể thường xuyên đến nhà cậu chơi không?"

Tôi gật đầu: "Tất nhiên rồi, cậu là bạn tốt nhất của tớ mà."

"A a a tớ yêu cậu c.h.ế.t mất."

Cậu ấy phấn khích hôn một cái chụt lên má trái của tôi.

Chẳng biết vì sao, sắc mặt Hạ Lẫm lại càng lạnh hơn. Anh không nói gì, nhưng tôi có thể cảm nhận được anh đang tức giận. Kiểu cực kỳ tức giận ấy.

Nhưng rõ ràng tôi có làm gì đâu. Khí trường quanh người Hạ Lẫm đột ngột giảm xuống, anh vừa lạnh mặt một cái, phòng học liền yên tĩnh hẳn đi.

 

back top