Không có tin tức tố thì đã sao?

Chương 14

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

“Hì, tôi bảo mà,” tôi đặt Hạ Giản xuống sofa, đi lấy chìa khóa trong tay Chu Dương, “chắc là lần trước mượn vòng tay để quên rồi, đa tạ nhé.”

Chu Dương né đi, tôi vồ hụt, suýt chút nữa thì ngã vào lòng hắn: “Cậu không giải thích chút sao? Điện thoại không nghe, lại còn dẫn một O khác về nhà?”

Tôi giả vờ lấy điện thoại ra, thực ra tôi thấy Chu Dương gọi điện cho mình rồi, nhưng nghĩ đến chuyện hắn và Ôn Ngọc là "cường cường liên thủ", môn đăng hộ đối, nên tôi liền tắt máy luôn.

“Tôi không thấy, vả lại chúng tôi đều là O, có gì mà không được?”

Chu Dương cười như không cười nhìn tôi: “O thì có thể tùy tiện cọ lên người cậu à?”

Hạ Giản trên sofa không biết cảm nhận được điều gì, đau đớn túm lấy cổ áo, hơi thở dồn dập, Chu Dương liếc nhìn vòng tay của tôi một cái, sau đó thu hồi tầm mắt.

“Mai tôi tới kỳ mẫn cảm, qua tìm tôi.”

Hắn nói xong quay người định đi luôn, tôi không đồng ý, tùy tiện tìm một cái cớ: “Mai tôi có việc, cậu tìm người khác đi.”

Trong trường có bao nhiêu Omega thèm muốn hắn, tùy tiện lôi một người ra cũng thích hợp giúp hắn vượt qua kỳ mẫn cảm hơn tôi nhiều.

Thân hình Chu Dương cứng đờ, hắn quay đầu lại rất chậm, lông mày cau lại rất sâu: “Cậu nói cái gì?”

Tôi không dám nhìn vào mắt hắn, lúng túng rót cho Hạ Giản một ly nước, có ý đuổi khách:

“Thì đúng theo nghĩa đen thôi, độ tương thích của chúng ta lại chẳng cao, không phải cậu luôn bảo làm được một nửa là không ngửi thấy tin tức tố của tôi nữa sao? Điều này chứng tỏ chúng ta căn bản không hợp nhau.”

Chu Dương nghiến răng, vẻ mặt cực kỳ khó chịu: “Cậu nói bậy, có giỏi thì cậu nói lại lần nữa xem.”

Dứt lời, Hạ Giản càng ho dữ dội hơn, vẻ mặt vặn vẹo.

Trước đây nghe Hạ Giản nói, Alpha khi tức giận sẽ giải phóng một loại tin tức tố mang tính áp chế, điều này đối với cơ thể yếu ớt của Omega mà nói gần như là không thể chịu đựng nổi.

Giọng tôi mang theo vài phần không vui: “Tôi nói lại lần nữa cũng là không hợp. Tôi ngẩng đầu nhìn vào mắt Chu Dương: “Bạn tôi không được khỏe, mời cậu rời đi cho, được không?”

Chu Dương nhìn tôi rồi lại nhìn Hạ Giản trong lòng tôi, không nói một lời, “rầm——” một tiếng đóng sầm cửa lại.

 

back top