Hôn phu thật giả sao?
Thú vị đấy.
Tôi cười nhạt một tiếng, tựa lưng vào ghế: "Cho cậu ta vào."
Bên cạnh tôi, Lâm Thần An, hay nói cách khác là người đàn ông đang mang cái tên này, chợt cứng người. Sắc mặt lão Dụ đã đen như đ.í.t nồi, ánh mắt phức tạp nhìn về phía người bên cạnh tôi – người vừa mới tái nhợt cả khuôn mặt trong nháy mắt.
Rất nhanh, một người đàn ông được bác Lưu nửa dìu nửa dắt, lảo đảo xông vào.
Vải vóc trên người cậu ta trông cũng khá tốt, nhưng lúc này lại dính đầy bụi bặm, nhăn nhúm thành một đoàn. Nhìn thấy lão Dụ giống như nhìn thấy cứu tinh, cậu ta lao tới, khóc lóc thảm thiết, cái vẻ tố cáo yếu ớt kia quả thực rất khớp với cái nhìn định kiến của tôi về một Omega.
"Chú Dụ! Chú phải đòi lại công bằng cho cháu!"
Cậu ta vừa vào đã lao về phía lão Dụ, giọng khàn đặc thê lương, chỉ tay vào "Lâm Thần An" đang ngồi bất động mà tố cáo.
"Chính là hắn! Hắn đã cướp đi tín vật và hôn thư năm đó! Hắn mạo danh thân phận của cháu, lừa gạt chú và Vũ Tri! Cháu mới là Lâm Thần An thật sự!"
"Hơn nữa hắn căn bản không phải Omega gì cả, hắn là một Alpha!"
Lão Dụ bỗng đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào gã Lâm Thần An thật đáng thương kia, rồi lại nhìn sang gã Lâm Thần An giả đang im lặng, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Tôi chống cằm, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người này.
Một người, khóc lóc thảm thiết như thể chịu oan ức thấu trời. Người kia, ngồi im lìm, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, tay đặt trên đầu gối siết chặt thành nắm đấm, đốt ngón tay trắng bệch.
Khi tôi nhìn sang, cậu ấy đột nhiên ngước mắt lên. Đôi mắt vốn dĩ dễ đỏ kia lúc này đầy rẫy sự hoảng loạn…
Môi cậu ấy mấp máy, giọng nói khô khốc: "Vũ Tri…… tôi…"
Tôi ngắt lời cậu ấy, chậm rãi đứng dậy: "Lâm Thần An, hay… bất kể cậu là ai đi chăng nữa."
"Điều tôi ghét nhất, chính là bị người khác lừa gạt."
Đồng tử của cậu ấy co rụt mạnh, chút huyết sắc cuối cùng cũng tan biến khỏi gương mặt. Tôi không thèm nhìn cậu ấy thêm cái nào, quay sang phía lão Dụ đang tức giận đến mức không nói nên lời.
"Lão Dụ, chuyện trong nhà, ba tự xem mà xử lý."
Nói xong, tôi cầm lấy chìa khóa xe trên bàn, xoay một vòng trên đầu ngón tay, quay người bước thẳng ra cửa không thèm ngoảnh đầu lại.
Chương 10
"Tiểu Vũ Tri, tối nay mặt trời mọc ở đằng Tây à? Cả tháng này bọn tôi hẹn kiểu gì ông cũng bảo bận ở nhà ấp trứng, cuối cùng cũng chịu ra ngoài rồi sao? Với cái cậu gì nhà ông ấy nhỉ… À đúng rồi, chồng nuôi từ bé! Cãi nhau à?"
Tại sân thượng của một câu lạc bộ tư nhân trên tầng thượng, đám bạn xấu cười cợt vây quanh, đưa ly rượu tới, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.
Tôi nhận lấy ly rượu, ngửa đầu nhấp một ngụm, mới dùng giọng điệu bất cần đời nói: "Chán rồi."
Tôi lắc lắc ly rượu, "Dù sao thứ gì đẹp đến mấy, ngày nào cũng đối mặt thì cũng có lúc nhìn đến phát chán thôi."
Xung quanh lập tức rộ lên những tiếng cười hô hố và trêu chọc đầy ẩn ý.
"Hiểu rồi hiểu rồi, đây là chuẩn bị trở về với rừng xanh à?"
"Sớm biết thế! Tối nay vừa có mấy em Omega thơm tho mềm mại lắm, có muốn…"
Tôi cười lắc đầu, tựa mình vào chiếc sofa mềm mại, nhìn bọn họ lao mình vào âm nhạc chói tai và ánh đèn mờ ảo, lắc lư, chạm ly, tán tỉnh.
Nhưng ly rượu trong tay tôi lại bị tôi siết càng lúc càng chặt.
Đoạn ký ức mà tôi cố tình lãng quên lại hiện lên trong đầu, rõ mồn một như mới hôm qua.
Nhớ ngày đó nắng rất đẹp, một Omega xinh đẹp yếu ớt ngồi xuống, dịu dàng xoa đầu tôi, nụ cười ngọt ngào: "Vũ Tri ngoan~ ba nhỏ đi mua chiếc xe điều khiển từ xa con thích nhất cho con nhé, sẽ về ngay thôi."
"Con phải thật ngoan, không được quấy đâu đấy."
Tôi đã đợi. Đợi từ lúc nắng gắt cho đến khi hoàng hôn buông xuống, từ tràn trề hy vọng cho đến khi người hầu lo lắng thắp lên tất cả các ngọn đèn.
Người nói sẽ sớm trở về kia, chẳng bao giờ quay lại nữa.
Sau này, lão Dụ bảo tôi đừng hận vị Omega ra đi không lời từ biệt đó, lão Dụ nói mỗi người đều có quyền lựa chọn. Nhưng ông ấy đã cô đơn bấy nhiêu năm kể từ khi người đó rời đi.
Nếu đã có thể lựa chọn, vậy tại sao ngay từ đầu lại ở bên nhau?
Trong đầu đột nhiên hiện lên khuôn mặt của Lâm Thần An giả, quả nhiên người càng đẹp thì càng biết lừa người.
"Choang!"
Một tiếng giòn giã. Ly rượu trong tay cuối cùng cũng không chịu nổi gánh nặng, bị tôi bóp nát tan tành.
Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn sang. Tôi buông tay, nhìn những vết đỏ li ti do mảnh vỡ rạch ra trong lòng bàn tay, vô cảm rút lấy chiếc khăn mà phục vụ vội vã đưa tới để lau chùi.
"Không sao," Tôi ngẩng đầu, nặn ra một nụ cười bất cần với bọn họ, "Trượt tay thôi."
"Đổi ly khác. Loại mạnh nhất ấy."